Câu Chuyện về
Niềm Hy Vọng

Baby Fatma and Dr Ang

Cuộc sống của con gái tôi đang nằm trên đôi vai tôi

Fatma bé bỏng nhập viện khi đang hôn mê. Cô bé mất chín tháng sau đó, với nụ cười nở trên môi. Cha cô bé, ông Khalid Ibrahim, vẫn còn nhớ chuyện ấy sau nhiều tháng dài sau đó.

Khi tôi gọi đến Singapore và yêu cầu được điều trị, tôi vẫn còn một tia hy vọng. Nhưng các bác sĩ ở nhà nói rằng chuyến bay sẽ là một rủi ro rất lớn. “Tôi không thể cho phép điều đó, bé sẽ không qua khỏi,” người bác sĩ đó nói.

“Vậy tôi phải làm sao đây?” Tôi hỏi.

“Nếu anh tự mình quyết định chuyện này, anh sẽ phải chịu trách nhiệm về điều đó,” ông ấy nói với tôi.

Và thế là tôi đã làm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Bảy giờ bay đó đã là khoảng thời gian dài nhất trong đời tôi. Chúng tôi có một bác sĩ và một y tá chăm sóc cho bé, và Fatma vẫn im lìm trong suốt chuyến đi. Tôi cũng ngủ thiếp đi, vì hai ngày trước khi lên máy bay quá bận rộn, có quá nhiều thứ phải chuẩn bị.

Một trong những cảnh tượng đẹp nhất tôi từng thấy khi tôi nhìn xuống từ trên máy bay, đến đường băng của Singapore. Tôi thấy những chiếc xe cứu thương, những người đứng đợi để giúp chúng tôi.

“Họ đã sẵn sàng,” tôi thầm nghĩ, và một phần gánh nặng đã rời khỏi vai tôi. Sau khi chúng tôi xuống khỏi máy bay, cả đội lao vào công việc.

Khi Fatma được đưa ra, bé được tiêm thuốc an thần và được tựa vào cửa thông gió cơ khí. Sau khi chúng tôi hạ cánh, đội ngũ nhân viên y tế đã chuyển Fatma từ máy bay vào xe cứu thương và tôi nghĩ rằng trong 10 phút, họ đã vào đến bệnh viện.

Chúng tôi đi theo sau bằng xe hơi. Chúng tôi đến vào một buổi chiều đầy nắng và nóng nực. Điều đó giống như một niềm hy vọng mới của chúng tôi.

Fatma bị khối u Wilm di căn, một loại ung thư thận đôi khi gặp ở trẻ em. Vị bác sĩ giải phẫu ở nhà đã giới thiệu bé đến một bác sĩ Singapore, Bs Ang Peng Tiam, vì bé bị một khối u rất lớn vẫn còn trong lồng ngực. Nó lớn đến mức khiến tim của bé bị đẩy sang phải. Vì vậy, hai phổi của bé không thể hoạt động bình thường như mọi khi.

Và chứng ung thư này đang phát triển rất nhanh.

Việc đầu tiên các bác sĩ đã làm là tiến hành giải phẫu bé để cố gắng loại bỏ một phần vùng ung thư. Nhưng khi làm điều đó, và khi họ mở lồng ngực của bé, khối u đã gây mất máu trầm trọng.

Cuối cùng, họ đã lấy một phần mẫu thử nhỏ.

Tôi và vợ tôi rất choáng váng. Có phải vậy là việc phẫu thuật đã thất bại hay không?

Vậy còn có cách nào khác để điều trị không?

Chúng tôi có thể làm gì đây? Đây là lần thứ ba chúng tôi đến Singapore. Khi chúng tôi đi, họ bảo rằng, OK, không có gì phải lo lắng hết. Bệnh ung thư đã hết. Họ nói với chúng tôi rằng ”Quy trình phẫu thuật hạn chế tối thiểu thương tật”. Và giờ đây, chỉ vài tháng sau đó, chúng tôi đã quay lại.

Chúng tôi không biết phải nghĩ sao.

Các bác sĩ ấy nói rằng khối u đó “có rất nhiều mạch máu”. Nó có thể tự xuất huyết. Thực tế, họ đã bảo chúng tôi rằng khối u đó đã xuất huyết từ trước khi họ tiến hành phẫu thuật.

Chúng tôi ngồi chết lặng trong phòng, chúng tôi không nói được lời nào vì chẳng còn gì để nói.

Mỗi ngày, bé Fatma lại mất khoảng 30 ml máu. Hết túi này đến túi khác, những bịch máu nhỏ giọt. Chúng tôi ngồi trong phòng, cầu nguyện, nhìn lẫn nhau, và khóc.

Các bác sĩ đã tuyệt vọng. Một ngày, Bs Ang ngồi xuống bên chúng tôi.

“Chỉ còn một chọn lựa duy nhất – hãy tiến hành hóa trị,” ông nói. Ông giải thích rằng liệu pháp hóa trị có kiểm soát đối với bệnh nhân đang dùng máy hô hấp nhân tạo, như bé Fatma, là rất hiếm. Những bệnh nhân loại này thường rất yếu và khó có thể chịu được biện pháp hóa trị. Bé có thể chết vì rủi ro tử vong của chứng nhiễm trùng khi tiến hành hóa trị. Tính rủi ro rất cao, nhưng ông nói: “Chúng ta chẳng còn cách nào khác.”

“Tất nhiên, chúng ta được quyền chọn lựa – chọn giữa sự sống và cái chết. Và như việc chọn chuyến bay, tôi chọn cơ hội sống cho con gái bé bỏng của mình.”

Mỗi ngày, một nhóm gồm ba bác sĩ đến khám, theo dõi biểu đồ, lo lắng kiểm định lượng máu chảy khỏi lồng ngực bé và thay thế đúng lượng máu đó bằng cách truyền máu cho bé Fatma.

Sau một tuần, lượng máu bị mất bắt đầu giảm. Sau tuần thứ ba, bé đã đủ khỏe và không dùng đến hệ thống hô hấp nhân tạo nữa. Vào thời điểm này, bé đã thức giấc. Bé đã có thể nhìn thấy tôi.

Việc đầu tiên bé làm là chơi đùa với chiếc điện thoại di động của tôi, và bé mỉm cười khi nhìn thấy ảnh chụp người em trai bé nhỏ của bé trong đó. Vợ tôi đã cho bé Fatma xỏ lỗ tai khi bé tròn một tuổi. Chúng tôi gắn đôi bông tai bé nhỏ bằng vàng lại cho bé khi họ tháo máy hô hấp nhân tạo. Chúng lấp lánh khi bé xoay mình và mỉm cười với chúng tôi.

Từng ngày một, trong hơn tám tháng, chúng tôi thấy bé ngày càng khỏe hơn. Bé ít bị xuất huyết hơn. Vùng ung thư ngày càng thu hẹp– chúng tôi có thể nhìn thấy chúng qua các bản chụp của bác sĩ.

Mỗi đêm, chúng tôi quay trở về căn hộ gần bệnh viện, đóng gói những thứ cần thiết và quay lại bệnh viện. Nơi đó gần đến mức chúng tôi có thể đi bộ về nếu cần, hoặc có thể đón taxi đi.

Chúng tôi muốn luôn ở gần bên cháu vì các bác sĩ nói rằng vẫn có nguy cơ “khối u ‘bộc phát dù đã được điều trị”. Vì vậy, họ đã tiến hành phẫu thuật lần thứ hai để loại bỏ khối u đã thu nhỏ.

Đó chính là lúc vợ tôi nói với tôi: “Mọi chuyện qua rồi. Bé giờ đã khỏe lại.” Và cô ấy ra ngoài và mua kẹo tặng mọi người. Đó là lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài tôi mới nghe được tiếng cười sảng khoái của cô ấy. Và tôi cũng nhìn thấy niềm vui ẩn hiện trong đôi mắt của các bác sĩ. Đối với họ, giờ đây mỗi lần đến khám đều là dịp ăn mừng!

“Giờ chỉ việc ngắm nhìn bé chạy loanh quanh và làm đủ trò tinh nghịch cũng đủ khiến tôi thấy cuộc sống mình thật đáng sống!”Bs Ang nói với tôi. Ông cũng nói rằng Fatma có khoảng 15 phần trăm cơ hội sống đến độ tuổi trưởng thành. Nhưng tôi không để tâm đến điều đó.

Giờ đây, mỗi buổi sáng, tôi đều mong tỉnh dậy và đưa con gái bé bỏng của mình đi ăn trưa. Bé rất thích đồ ăn McDonald và thích đi mua sắm. Tôi muốn dùng Bữa Ăn Hạnh Phúc với bé mỗi ngày, nếu đó là điều bé muốn. Chúng tôi mang bé đi mua sắm vì hệ miễn dịch của bé đã đủ mạnh để bé có thể đi ra ngoài cùng chúng tôi.

Bạn có tưởng tượng được không? Đi đến Toys “R” Us khi bác sĩ ở nhà bảo chúng tôi rằng không còn hy vọng nào. Hãy nhìn đây – có 10 búp bê Barbie trở về cùng chúng tôi sau chuyến đi đến đó.

Tôi đã gọi cho vị bác sĩ ở nhà. Ông đã không thể tin được rằng bé vẫn còn sống. Cô bé la hét và chạy nhảy, và nói chuyện với ông ấy.

Bé rất thích các giấy dán và vật dụng nhiều màu sắc. Khẩu vị của bé rất tuyệt. Chúng tôi đang trở về nhà. Fatma đang đến trường. Trước đây bé chưa đến trường bao giờ.

Mẹ của bé nghĩ rằng bé muốn làm bác sĩ. Tôi không bận tâm lắm về điều đó. Tôi chỉ muốn ngắm nhìn bé cười.

Khalid Ibrahim, 35, làm việc trong ngành dầu khí. Vợ ông, Aida, 29 tuổi. Ngoài bé Fatma, họ còn có một cậu con trai một tuổi. Họ rời Singapore ngày 10 tháng Năm.

CanHOPE là đường dây nóng và dịch vụ tư vấn phi lợi nhuận về bệnh ung thư do Trung Tâm Ung Thư Parkway của Singapore cung cấp.