Câu Chuyện về
Niềm Hy Vọng

Stories of Hope

Từ Nga với niềm hy vọng…được chữa khỏi bệnh

Nga là một nơi cách xa Singapore, nhưng đối với Bà Galina, đây là chuyến hành trình của sự hồi phục và niềm hy vọng, đầy những thay đổi về thời tiết và chuyến bay. Bà ấy sẽ kể về chuyến đi của bà, từ nơi tuyết trắng đến nơi nắng đổ lửa, về những món ăn Singapore và gia đình Nga

Lần đầu tiên tôi bị bệnh là vào cuối năm 2005. Tôi được chẩn đoán bị ung thư hạch. Tôi đã được phẫu thuật, bác sĩ nói rằng sức khỏe tôi đã hồi phục sau khi họ thường xuyên xét nghiệm máu của tôi.

“Bà khỏe rồi,” họ đã nói với tôi như vậy.

Rồi vào năm 2006, tôi lại cảm thấy đau nhói ở ngực. Một lần nữa, họ lại khám và bảo tôi rằng “Mọi thứ đều bình thường.”

Nhưng tôi cảm giác có điều gì không ổn.

Trước khi tôi xuất viện, một người đã khuyên tôi đi khám lại. Các bác sĩ nói không cần thiết phải làm điều đó, nhưng tôi lại nghĩ: “Tại sao lại không làm? Chỉ là kiểm tra lại thôi.”

Và đó chính là cách tôi phát hiện ra mình bị ung thư dạ dày.

Lúc biết được tin đó, tôi nghĩ mình đang bị sốc. Tôi không biết mình đã nói gì, hoặc ngày hôm đó đã đi qua như thế nào.

Sau đó tôi đã bắt đầu nghĩ đến việc điều trị. Tôi đã thảo luận với các bác sĩ của tôi ở Nga. Tôi phải nói rằng họ khá bảo thủ, vì vậy tôi muốn được khám lại ở khác. Parkway có một văn phòng ở Vladivostok và tôi đã đến Trung Tâm Hỗ Trợ Bệnh Nhân Quốc Tế. Tôi đã gửi một số thông tin kết quả chẩn đoán, ảnh chụp CT, v.v.. đến các bác sĩ ở một số quốc gia Singapore, Hàn Quốc và Nhật. Các bác sĩ Singapore hồi âm nhanh nhất.

Họ đã nhận được các tài liệu của tôi và đưa ra nhận xét chung về bệnh trạng của tôi.

Nhưng họ không đưa ra khuyến nghị cụ thể nào, họ nói rằng họ không thể làm thế vì sẽ rất nguy hiểm khi làm vậy mà không khám cho bệnh nhân và xem xét tất cả các kết quả khám nghiệm.

Mặc dù các tin hồi âm này không phải là nhiều, những tôi tin lời họ. Tôi không biết giải thích điều này như thế nào, nhưng tôi đã cảm thấy: “Đây chính là nơi dành cho mình.”

Vì vậy tôi đã đặt chuyến bay cùng con gái, và đến Singapore.

Một trong những khó khăn lớn nhất của tôi là tôi không thể nói tiếng Anh được. Cảm ơn trời đất vì luôn có một thông dịch viên ở đó khi tôi đến điều trị.

Một trong những điều tôi biết ơn nhất mà tôi thấy ở đây chính là Yana (Porthyagina, thuộc phòng tiếp thị của Parkway). Cô ấy chính là “người đẹp tóc vàng của tôi” (Yana là người tóc vàng), là báu vật, là cha, là mẹ, là con gái, là tất cả gia đình đối với tôi.

Khi tôi đến đó để điều trị, tôi phát hiện ra rằng ở Trung Tâm Y Tế Parkway có đủ loại thông dịch viên tiếng Nga, tiếng Việt, tiếng Pakistani, tiếng Hàn, tiếng Nhật.

Ngôn ngữ chúng tôi khác nhau, nhưng mối quan tâm của các bệnh nhân ung thư đều giống nhau. Tất cả chúng tôi đều lo sợ và hy vọng, đều lo lắng, chúng tôi đều hiểu rõ rằng chúng tôi đang mắc những căn bệnh nghiêm trọng.

Các bác sĩ ở đây cho tôi biết rằng tôi đang bị bệnh ung thư dạ dày giai đoạn trầm trọng.

Tôi đã được phẫu thuật, và mặc dù ca phẫu thuật thành công trong việc loại bỏ tất cả mô bệnh thấy được, tôi vẫn cần dùng liệu pháp hóa trị để trị khỏi các phần ung thư nhỏ còn sót lại – những phần quá nhỏ đến nỗi không thể cắt bỏ được.

Điều này sẽ tăng cơ may chữa khỏi bệnh của tôi, các bác sĩ bảo rằng Liệu pháp hóa trị không phải quá dễ, nhưng cũng không phải quá khó. Nó sẽ tăng lên và giảm xuống.

Bác sĩ của tôi luôn khuyên tôi: “Hãy ăn thêm, ăn thêm nữa.” Tôi đã cố nhưng bạn biết đó, thực phẩm Singapore không giống như thực phẩm Nga. Các bác sĩ của tôi lo lắng về những thứ tôi ăn, vì tôi không thể ăn nhiều, mặc dù tôi không bận tâm lắm về hương vị đồ ăn.

Bạn thấy đó, tôi đã được phẫu thuật cắt bỏ bao tử. Điều này có nghĩa là dạ dày của tôi đã bị cắt bỏ hoàn toàn. Các bác sĩ giải phẫu đã ghép một đoạn ruột nhỏ thành cái túi để nó có thể chứa thức ăn như dạ dày. Tôi chỉ có thể ăn rất ít vì không có dạ dày, tôi không cảm thấy đói và chỉ có thể ăn mỗi lần một ít thức ăn.

Đồng thời, vì tôi đã cắt bỏ toàn bộ dạ dày, nên cơ thể tôi khó hấp thụ chất dinh dưỡng hơn. Nhìn chung, qua ba tháng, tôi sụt từ 83,1 xuống còn 62,9 kg. Tôi sụt mất hơn 20 kg. Nhưng ngay cả khi tôi đang giảm cân, tôi ngày càng khỏe hơn.

Cuối cùng, ngày kiểm tra cũng đến, và khi đó tôi biết mình đã hoàn toàn khỏi bệnh hay chưa. Tôi rất lo lắng, và đêm trước đó tôi không ngủ được.

Sau đó, sau khi bác sĩ xem xét kết quả xét nghiệm, ông ấy mỉm cười và nói rằng tôi đã được chữa khỏi bệnh. Tôi không thể tin vào mắt mình. Tôi bị choáng. Sau đó tôi muốn cười vang lên.Tôi gọi con gái của tôi dạy, mặc dù lúc đó là nửa đêm ở Nga. “Đây đúng là lúc để thức dậy!” con gái tôi bảo tôi, và cả hai chúng tôi đều cười vang. Tôi sẽ sớm trở về nhà. Tôi đã ở tại Singapore trong ba tháng. Tôi hay nói đùa rằng đây chính “quê hương thứ hai” của tôi.

Tôi thích thái độ làm việc rất nghiêm túc của các bác sĩ ở đây. Bác sĩ của tôi nói rằng tôi còn khỏe dù đã có tuổi. Tôi đã 65 tuổi và đang làm nhân viên công tác xã hội. Tôi rất mong được về nhà. Một kỳ nghỉ gia đình đang đợi tôi chúng tôi sẽ đi đến Ý.

Bà Galina đã rời Singapore vào tháng Bảy để trở về Nga. Tên thật của bà đã được giữ kín nhằm bảo vệ tính riêng tư.

CanHOPE là đường dây nóng và dịch vụ tư vấn phi lợi nhuận về bệnh ung thư do Trung Tâm Ung Thư Parkway của Singapore cung cấp.